Marketing

Thông tin doanh nghiệp

RSS
  • Chia sẻ
  • Sài gòn đẹp nhất về đêm, năng động, sôi nổi

Sài gòn đẹp nhất về đêm, năng động, sôi nổi

Ở sài gòn bạn sẽ được gặp rất nhiều xe đẩy hàng rong bán đủ thứ loại đồ ăn từ hủ tiêu, bánh ngọt, trái cây,.. cho tới việc bạn được tưởng thức cái vẻ đẹp xa hoa và lông lẫy khi tới những khu vực trung tâm nổi tiếng ở Quận 1. Nói chung ở Sài Gòn cái gì cũng có và ai ai cũng có cảm giác yêu mến và nhớ nhưng Sài Gòn mỗi lúc xa nó.

Xe đẩy hàng chuyên dụng

 

 

Có thể nói, Sài Gòn la nơi tập trung nhiều người dân ở các tỉnh lẻ xung quanh cho tới các tỉnh thành phía xa xa như miền Trung cho tới miền Bắc. Và có một cái hay là 10 người vào Sài Gòn thì hết 8 người yêu thích và quý mến cái thành phố lắm tài nhiều tật này. Với tôi, có thể nói những chiếc xe đẩy hàng hủ tiêu hằng đêm từ thời sinh viên cho tới những quán nhậu sang trọng khi đì làm điều tạo nên một điểm nhớ trong lòng.

Trong không gian ăn uống cộng lẫn với mùi thức ăn thơm ngát và cùng với mùi bia rượu... hì, Sài Gòn trong mắt một blogger già, thích yên tĩnh mà phải chấp nhận..Cũng vui khi ở một thành phố đông dân nhất - thấy mình thật nhỏ nhoi, lọt thỏm trong không gian rộng lớn và không cần biết mình là ai, nên cứ tự nhiên như người Sài Gòn: đông đúc mọi nơi, ồn ào mọi lúc... tự nhiên uống với con và bạn nó: hai chai "ken"- và thấy Sài Gòn mênh mông, trong những ánh đèn màu rực rỡ, trên những con đường vẫn ken dày tiếng còi xe hối hả, dù có đã hơn 22 giờ. Sài Gòn đẹp lắm Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi...

Sài Gòn như một khúc nhạc sôi động mà các DJ ở vũ trường luôn chỉnh theo phong cách trẻ trung. Tôi là một nền nhạc hòa tấu êm dịu, trên một nền nhạc đầy thanh âm đó của Sài Gòn... đang chuẩn bị chuyển tông.. Sài Gòn - người phối khí nhạc tài hoa, không lẫn lộn giữa rừng âm thanh sôi động..Tiếng rao về đêm, lạc lõng của người bán bánh dày, trong khu phố tôi đã say ngủ... Âm thanh của tiếng rao, chắc chỉ có ở Sài Gòn..

Sài Gòn - những chiếc xe di động - buôn bán trên xe - từ cốc, xoài, ổi đến dừa, chôm chôm... những trái cây vùng nhiệt đới - những gánh hàng kẽo kẹt trên vai đời cơm áo của "người nhà quê" dần dần biến mất nhường cho xe di động. Thời hiện đại, giải phóng "sức lao động" chứ! Trong từng con hẻm, những chiếc xe đẩy hàng - chợ di động đến với những người bận rộn, không thiếu một thứ gì, nào thịt, cá (nhất là cá đồng) mới 5 giờ sáng đã nghe tiếng rao đầy "hào phóng" làm người xa lạ giữa thành phố giật mình tỉnh giấc! Mình ở đây - cũng như là "người nhà quê" giữa thị thành đấy các bạn, vì không dám ra đường, sợ đi lạc, con thông báo trên đài "trẻ đi lạc" thì "quê chít" thôi!

Lang thang đến cà phê Du Miên hơn 22 giờ, một quán cà phê nằm sâu trong con hẻm dân cư với hàng chữ nhỏ, tỏa ánh đèn màu lung linh: Đề nghị nói chuyện nhỏ, lấy xe bên lề và không "nẹt pô"... một kiểu kinh doanh lịch sự của người Sài Gòn, bằng lời dặn dò các "Thượng Đế" của mình như thế. Quán rộng, đèn màu lung linh, giờ đó mà vẫn còn đông khách, phải lên lầu, nhạc mở nhỏ, êm dịu, không xập xình, nhưng trong quán cũng đa phần là thế hệ trẻ trung,nhìn đâu đâu cũng trẻ, không ai "cụ" như mình... Nhưng cũng lịch sự - chẳng ai nhìn ai trong cái thế giới nhỏ bé của cà phê, âm nhạc và... riêng tư. Quan sát - theo con mắt của một người xứ lạ đến đây - cà phê Nha Trang phong cách khác, không gian im ắng hơn (đã nói người Sài Gòn luôn sôi động mà!), ở đây nghe nói nhiều hơn nghe nhạc!

Đêm nay chia tay Sài Gòn, sẽ về với phố biển trên chuyến tàu đêm, những ánh đèn màu lung linh, những tiếng nhạc xập xình, những âm thanh xe cộ, còi xe và tiếng rao về đêm sẽ ở sau lưng tôi...

Gởi lại SàiGòn một chút suy nghĩ của một nguời tỉnh lẻ - xa xôi...